TRIẾT LÝ CUỘC ĐỜI

Con người ta ở đời có nhiều nỗi quái quăm lắm, họ chỉ biết sống cho bản thân của họ chứ không cần biết những người xung quanh ra sao.
Còn nhớ một bài học cách đây không lâu của Giáo Sư Linh & Giáo sư Toàn ( Tôi gọi họ là giáo sư bởi trong lòng tôi hai người ấy rất giỏi) đã dạy chúng tôi rất nhiều điều hữu ích.
Một người câm và một người mù, họ đã gặp gỡ nhau và giúp đỡ cho nhau. Hai người tàn tật xác thân nhưng tinh thần thì không bao giờ tàn tật, trái tim họ luôn luôn trong sáng.
Người mù chịu khó khăn trong cuộc sống vì họ không nhìn thấy được, mọi sinh hoạt đều khó khăn, nguy hiểm luôn rình rập họ.


Người câm không thể giao tiếp bằng lời, họ luôn luôn chịu sự chi phối bởi cuộc sống không may. Hai người họ đến với nhau như sự bổ trợ cho nhau.
Họ lắp đi những khiếm khuyết trong bản thân của họ. Người câm giúp đỡ người mù vượt qua khó khăn, chiến thắng khó khăn và cùng nhau vững bước.


Người mù luôn nhớ rằng người câm là ân nhân của mình vì nếu không có người câm họ không thể nào tồn tại và phát triển. Người câm thì không bao giờ nghĩ rằng họ giúp đỡ người mù để lấy lại sự trả ơn.


Qua câu chuyện muốn nói lên rằng một khi con người gặp sự khó khăn và thực sự khó khăn thì họ đến với nhau bằng tấm lòng chân thật. Họ cùng chia sẻ cho nhau những tình cảm yêu thương và những vui buồn trong cuộc sống. Những tâm hồn đồng cảnh ngộ họ sẽ rất cần nhau, người có điều kiện hơn sẽ giúp đỡ những người kém may mắn và họ sẽ cùng nhau phát triển, vượt qua thử thách. 


Tình cảm của họ sẽ trường tồn vĩnh cửu bởi mỗi bước họ đi, mỗi lần vượt khó đều là những thước phim phản chiếu cuộc đời của họ.


Ấy vậy mà ở cuộc sống này còn vô vàng điều bất cập, còn những con người chỉ vì lợi ích tức thời họ vội vàng quên đi tất cả công sức của những kẻ đã từng giúp đỡ mình. 
Họ sẵn sàng tìm cách quên đi hay có những hành động xem như chưa từng diễn ra trong đời của họ. Họ xem như người khác có bổn phận là phải giúp đỡ mình. 


Người mù họ tàn tật tấm thân nhưng tâm hồn thì rất trong sáng, người mù phấn đấu bằng cả trái tim của mình, họ biết ơn những người đã từng giúp đỡ họ. Đơn giản chỉ vì trái tim của họ không bị tật nguyền. Còn những con người nhìn vẻ bề ngoài lộng lẫy, lành lặn thì lại có trái tim lại tàn tật. Họ ích kỷ chỉ nghĩ cho bản thân mình, họ lười biếng tư duy không chịu phấn đấu.


Diện đủ lý do để giải thích cho sự ích kỷ của bản thân mình, sẵn sàng phản bội người ơn để đổi lấy quyền lợi cá nhân. Những người như vậy tôi cho là những người tàn tật. Họ sẽ không bao giờ thành công và nếu họ có thành công thì cũng thành công trong sự cô đơn của chính họ mà thôi.

Triết lý cuộc đời gói gọn vào trong suy nghĩ, bởi dám suy nghĩ và phấn đấu mới thấy được sự thành công.
Nhưng mỗi sự thành công điều có sự đồng hành, nếu không có sự đồng hành con người ta sẽ trở nên đơn độc.
" Muốn đi nhanh hãy đi một mình-Muốn đi xa hãy đi cùng nhau"

* Mượn ý nghĩa của câu chuyện này mình xin nhắn gởi đôi điều với những người bạn đã và đang đồng hành với mình rằng “ Một khi đã đồng hành thì phải đi đến cùng, đi đến hết con đường “ <—> Một khi đã là bạn thì hãy trung thực cùng nhau” <——> Đã chấp nhận thương nhau thì đừng bao giờ phản bội, lường gạt nhau.
Nếu không hội đủ 3 vấn đề trên thì hãy chấm dứt ngay là vừa. Sự chịu đựng, im lặng bao giờ cũng có giới hạn của nó.

TAGS :

livecantho.com

VIẾT BÌNH LUẬN CỦA BẠN: